Bài đăng phổ biến từ blog này
MÙA TÍM RIÊNG ANH
Tặng: Hoa Ngô Đồng Em đừng hỏi giữa vàng thu, sao cúc tím? Đừng tìm anh sương khói mong manh Hoa thầm nở để màu chiều bớt nhạt Như lòng anh chợt đến đó, rồi đi! Hoa của gió, của sương, của màu hoen phố cũ Anh của trăm năm lá úa tìm về Xanh khoảnh khắc gửi theo em mùa biếc Giọt long lanh chảy ngược ướt tim côi... Lê Cường
Nói Cùng Anh
Em biết đấy là điều đã cũ Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu: Sự gắn bó giữa hai người xa lạ Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi Niềm đau đớn tưởng như vô tận Bỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày mai Người khác lại nói lời yêu thuở trước Đời sống chẳng vô cùng, em biết Câu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâu Như không khí như màu xanh lá cỏ Nhiều đến mức tưởng như chẳng có Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên em Niềm vui sướng trong ta là có thật Như chiếc áo trên tường như trang sách Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa Tình anh đối với em là xứ sở Là bóng rợp trên con đường nắng lửa Trái cây thơm trên miền đất khô cằn Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anh: Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng Lòng tốt để duy trì sự sống Cho con người thực sự Người hơn Xuân Quỳnh





Nhận xét
Đăng nhận xét